SERIES CHUYỆN NGƯỜI WOODSLAND 01: CẢM XÚC NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM 2025

Những ngày cuối năm 2025, khi các xưởng đang chạy đua với những đơn hàng xuất khẩu, những dự án nội địa; khi bảng lương tháng 12 chuẩn bị dần được khóa lại, khi những con số cuối cùng hiện lên trên màn hình, tôi chợt nhận ra: mình đã đi cùng Woodsland một chặng đường khá dài – 10 năm. Đủ lâu để gọi nơi này không chỉ là “công ty”, mà là một phần thanh xuân, một phần cuộc đời.
Ngày đầu tiên bước chân vào Woodsland, tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Mùi gỗ mới, tiếng máy bào, máy ghép… chạy đều đặn; những gương mặt còn xa lạ nhưng ánh mắt thì đầy quyết tâm. Khi ấy, Woodsland với tôi chỉ đơn giản là nơi để làm việc, để mưu sinh. Vậy mà qua từng năm tháng, nơi đây đã dạy tôi nhiều hơn thế: dạy tôi cách kiên trì, cách trưởng thành và cách biết ơn. Tôi biết ơn Woodsland vì đã cho tôi cơ hội được lớn lên trong công việc.
Và có lẽ, điều khiến tôi tự hào nhất khi nói về Woodsland chính là những chuyến đi thiện nguyện. Những chuyến xe lăn bánh chở bàn ghế, đồ dùng học tập lên vùng cao của Tuyên Quang – nơi có những ánh mắt trẻ thơ trong veo nhưng đầy hy vọng. Tôi chưa bao giờ quên cảm giác khi trao đi một phần quà nhỏ, nhưng nhận lại là những nụ cười lớn, những cái nắm tay thật chặt. Woodsland đã cho tôi hiểu rằng giá trị của doanh nghiệp không chỉ nằm ở con số, mà còn nằm ở trái tim và trách nhiệm với cộng đồng.
Nhờ Woodsland, tôi có được vô vàn những chuyến đi Sống tích cực theo đúng nghĩa. Mỗi chuyến đi dạy tôi cách sống chậm. Điều làm tôi xúc động ở những chuyến đi này là sự gắn kết giữa những con người vốn chỉ quen trao đổi công việc; khoảng cách cấp bậc dường như không còn. Nhờ Woodsland, tôi học được cách sống tích cực hơn mỗi ngày: biết trân trọng những điều giản dị, biết yêu thương nhiều hơn, biết cho đi. Tôi hiểu rằng thành công không chỉ là thăng tiến hay thu nhập, mà là cảm giác được làm việc trong một môi trường tử tế, nơi con người được tôn trọng và lan tỏa những điều tốt đẹp.
Công việc của tôi gắn liền với con số: công, ca, tăng ca, phụ cấp, thưởng, bảo hiểm, thuế… Chỉ cần một sai sót nhỏ, một dấu phẩy lệch chỗ cũng có thể ảnh hưởng đến thu nhập và tâm trạng của rất nhiều người. Tiền lương không chỉ là con số trên bảng tính. Với người lao động, đó là mồ hôi, là công sức, là bữa cơm gia đình, là học phí cho con, là khoản chi tiêu cho cả một tháng. Hiểu điều đó, tôi luôn tự nhắc mình phải cẩn trọng, công tâm và trách nhiệm đến từng chi tiết nhỏ nhất. Dù công việc ít được khen, nhưng chỉ cần một tháng lương trả đúng, trả đủ, kịp thời, tôi biết rằng sự nỗ lực của mình đã được ghi nhận theo cách lặng lẽ nhất. Làm tiền lương, tôi học được cách bình tĩnh trước áp lực và lắng nghe ngay cả khi bản thân rất mệt.
Tôi biết ơn Ban lãnh đạo – những người đã luôn kiên định với con đường đã chọn, dám đối mặt với thử thách. Và hơn hết, tôi biết ơn những anh chị em công nhân, CBQLSX, văn phòng – những con người bình dị nhưng đã cùng nhau tạo nên một Woodsland vững vàng như ngày hôm nay.
Cuối năm nhìn lại, Woodsland không chỉ cho tôi một công việc ổn định, mà còn cho tôi niềm tin, tình đồng đội và cảm giác được thuộc về. Có thể mỗi người trong chúng ta đến từ những vùng quê khác nhau, mang theo những ước mơ riêng, nhưng khi khoác lên mình màu áo Woodsland, chúng ta đã trở thành một gia đình.
Cảm ơn Woodsland – vì đã cho tôi một nơi để gắn bó, một nơi để trưởng thành, và một nơi để mỗi khi cuối năm về, tôi có thể tự hào nói rằng: “Tôi là một phần của Woodsland.”
Bài viết: Trần Ngọc Hà – Phòng Nhân sự



